Những người đặt bước chân đầu tiên

Những người đặt bước chân đầu tiên

ĐỀ BÀI

Kết thúc tiểu thuyết Suối nguồn, nhà vồn Ayn Rand dã để cho nhân vật chính Howard Roark phát biểu như sau:

“ Trong những thế kỉ qua, dã có những người đặt bước chân đầu tiên của họ trên những con dường mói; họ không được trang bị vũ khí gì ngoài tầm nhìn riêng của họ. Họ có mục đích khấc nhau, nhưng lât cả đều có một số điều chung: bước chân của họ là bước chăn dầu tiên, con đườtìg của họ là con đường hoàn toàn mới, nhăn quan củci họ không hề do vay mượn, và phản útĩg mà họ nhận được luôn là sự căm ghét. Những nhà phát minh vĩ đại, nhũng nghệ sĩ, những nhà tư tưởng… đều phải đơn độc chông lại những người cùng thời với họ. Động cơ máy đầu tiên bị coi là con ác quỷ. Việc gãy mê bị coi lả tội lỗi… Nhưng những người đó, với tầm nhìn không vay mượn, vân tiếp tục tiến lên. Họ dã chiến đâu, họ đã đau khổ và họ đà phải trả giá. Nhưng họ đã chiến thắng

Anh (chị) hãy bình luận.

BÀI LÀM

Năm 1543, Nicolas Copecnic cho ra đời thuyết “Nhật tâm”. Thuyết này bị giáo hội phản đối kịch liệt. Ông mất cùng năm 1543. Giordano Bruno nhà triết học Ý đã hăng hái tuyên truyền “học thuyết Copecnic” bất chấp bị giáo hội két tội là tà đạo. Hơn 100 năm sau, bàng hct tâm huyết của mình, Galile đã phát triển và truyền bá tư tưởng “mặt tròi là trung tâm của trái đất”. Ồng phải chịu sức ép ghô gớm của giáo hội. Galile bị áp giải đén toà án. Nhưng bất chấp tất cả, ông vẫn nói câu nói bất hủ “Dù sao trái đất vẫn quay!…”.

Chúng ta hiểu răng, để có đưực những chân lí như thế, biết bao nhiêu người đi trước đà phải hi sinh, “đâ dám đặt những birớc chân đầu ticn của họ trên những con đưòng mới…”. Chúng ta liệu có hiểu được từ đâu mà họ có được nguồn sức mạnh lán lao đc vượt qua số đông những kẻ phản đối, những sự căm ghét, thù địch, những định kiến nhỏ mọn để khăng định chân lí ấy cho mình và cho cả nhân loại?

Tất cả nguồn sức mạnh mà họ có đuợc ấy chỉ gói trọn trong một chữ “Tôi”. Con người từ khi ra đời đã tồn tại cái tôi. Từ điển Thesaurus định nghĩa về cái tôi (hay bản ngã) là sự tự nhận thức của một người về tư cách, nhân phẩm hoặc giá trị của chính mình, đặc biệt là để phân biệt mình vói thế gicri bẽn ngoài và cá nhân khác.

Mỗi con ngưừi đều ẩn chứa trong mình một cái tôi. Chỉ hiềm, cái tôi ấy ít hay nhièu, nằm sâu thẳm bên trong hay mạnh mẽ ả vẻ bcn ngoài mà thôi. Cái tôi ấy giúp con ngưừi nhận ra mình đang ở đâu, mình ra ai, mình làm đứợc những gì và mình có chỗ đứng như thế nào trong xã hội. Con người, nếu ấp ủ một cái tôi quá lớn dễ dẫn tới tự kiêu, tự mãn, không nhận thức được việc mình đang làm, lúc nào cũng cho là mình cao hơn người khác. Nhưng nếu thiếu chữ tôi ấy, liệu con người sẽ làm được gì ngoài việc ngồi than vãn “Sao mình kém cỏi như vậy? Tại sao mình không bằng người khác? Tại sao mình luôn thua thiệt?…”. Thiếu đi cái tôi, con người trở ncn trống rỗng. Không chỉ giúp cho con ngưÌTÌ nhận thức đuợc bản thân, cái tôi, bản thân nó đà mang một sức mạnh vô cùng to lớn giúp con người có thể tự tin vào bản thân mình, tự khẳng định và vững vàng trên con đuừng mình đã chọn. Chính cái tôi ấy đã làm cho “nhửng người dẫn đường” (illuminati – người khai sáng) có sức mạnh để “đặt những bước chân đầu tiên trên những con đirờng hoàn toàn mới” với “nhãn quan không hề qua vay mượn” bấl chấp “phản ứng mà họ nhận được luôn là sự căm ghét” và thái độ thù địch.

“Hàng ngàn năm trước đây, có một người lần đầu tiên tìm được cách tạo ra lửa. Người đó đã bị thiêu sống bằng chính ngọn lửa mà anh ta dạy những nguòi anh cm mình thắp lên. Anh ta bị coi là một kẻ xấu vì đà có quan hộ với ma quỷ. Nhưng từ đó trở đi, loài ngưửi có lửa để giữ ấm, nấu nướng… Anh ta đã để lại cho họ một món quà mà họ từng không hiểu và anh ta đã xua tan bóng tối ra khỏi trái đất này” (Suối nguồn).

Vâng! Họ, những “người khai sáng” đã hi sinh quá nhiều: mồ hôi công sức… và cả sự sống. Băng mọi giá, họ đã giữ “không nhàu nát” một cái tôi nguyên vẹn – như một đức tin, một thứ tôn giáo, sức mạnh tâm linh thần bí – để vượt qua thử thách, khó khăn. Họ nhắm mắt trước khi họ nhìn thấy thành quả mà mình bảo vệ được công nhận, đưực tôn vinh. Họ giã lừ cuộc đòi trong tiéng nguyền rủa của những kẻ bảo thủ và định kiến xã hội. Rồi đến hàng trăm năm sau, thậm chí là, nghìn năm, vạn năm sau nữa, thế giới mói tôn vinh họ là những thiên tài, những nhà khoa học, nhũng vĩ nhân. Nhưng hơn hốt, họ là những “người chiến thắng”.

“Truyền thuyết kể về một con chim chỉ hót một lần nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay di tìm bụi mận gai và tìm cho băng được mói thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất ticng hót bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi. Tiếng ca hân hoan ấy khién cho cả thế gian phải lắng nghe, và Thưựng đế cùng phải mỉm cuời. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại” (Tiếng chim hót trong bụi mận gai).

Con chim mang chiếc gai của bụi mận theo quy luật bất di dịch của thiên nhicn. Chính nó cùng không hiểu vì sao nó lại làm như vậy. Lúc chiếc gai đâm vào nó, nó không nghĩ đến cái chết sắp tói, nó chỉ hót, hót cho đến khi đứt tiếng, đút hơi. Nhưng những người khai sáng, khi “lao ngực vào bụi mận gai” họ biết, họ hiểu. Nhưng họ vẫn lao ngực vào “bụi mận gai”, họ vẫn chấp nhận nỗi đau khố tột cùng ấy. Đó chắc chắn không phải là hành động vô thức. Đó là hành động chấp nhận hi sinh một cách dũng cảm của các bậc vĩ nhân. Họ là những con nguời thành công, trước hết vì bict vượt qua chính mình. Cái Tôi – bản – ngã đã tiếp sức cho họ virợt qua những khó khăn trên con đường đầy chông gai ấy. Vậy nên “cái tôi là tất cả bí mật và sức mạnh của họ”.

Không có cái tôi, động cơ máy nước đàu tiên sẽ             không được ra     đòi

vì    người ta gọi người sáng chế ra nó là “ngu xuẩn”.

Không có cái tôi, con người sẽ mãi mãi nhìn lên bầu trời và uức         đưực

bay lượn như cánh chim vì họ cho rằng: “Chiếc máy bay đầu tiên được coi là điều không tuởng”.

Không có cái tôi, bệnh nhân – nhũng người sẽ mãi cắn răng chịu đựng những cơn đau dữ dội, trong khi người ta vẫn một mực ôm lấy cây thánh giá và than rằng “Việc gây mê mới tội lỗi làm sao!”.

Không có cái tôi, làm thế nào con người có thể đi tới mọi chân trời trên mặt đất khi người đầu tiên tạo ncn bánh xe lúc nào cũng tâm niệm rằng ‘Ta là một kẻ phạm tộí vì đã mạo hiểm vào vùng đất cấm”.

Không có cái tôi, con người sẽ sống như thế nào đây? sóng như thế nào khi không một ai dám thay đổi cuộc sống. Cái tôi là nguyên Iihân đầu tiên, là nguồn năng lượng, là động lực sống, là cội rễ của tất cả.

Tôi gọi những người “đặt những bước chân đầu tiên, có đuờng đi hoàn toàn mới và nhân quan không vay mượn” là “những người khai sáng” hoàn toàn không phải là cách nói quá hoa mĩ. “Nguời khai sáng”, tôi cùng không chỉ dành để gọi những bậc vĩ nhân có nhiều cống hiến, những con nguòỉ có chỉ số IQ cao và nhận được những giải Nobel khoa học. “Ngưòi khai sáng”, tôi còn muốn dàiứi cái tên đầy cao quý ấy cho những con ngirời bình thường, giản dị, nhung không hề tầm thirừng khi biết sóng với cá tính và bản ngã của irùnh.

Nói như vậy để khẳng định rằng trong bản thân mỗi chúng ta luôn tồn tại “tó chất của những nguờị khai sáng”, nói cách khác là cái tôi cá nhân!

Thỉnh thoảng bố có nói với tôi thế này: “BÓ mong con lớn lôn làm cô giáo, có một mức lương ổn định, rồi có một người chồng thương yêu mình. Con sẽ có những đứa con. Con sẽ hưởng thụ niềm vui lúc về già mà không phải lo lắng điều gì…”. Tôi cưòi, vì biết tôi có thể sẽ làm bố thất vọng… Vì có thể một ngày mai tôi không đuợc như bố tôi mong muốn, tôi sẽ làm ông buồn. Nhưng chắc chắn một điều, tôi sẽ làm mọi thứ để bản thân mình không hối hận, không thất vọng về mình. Có thể con đưừng của tôi sẽ rất đài, rất khỏ khăn… Nhưng tôi vẫn muốn xưng là “tôi” khi nói về bản thân mình…

Share This Post

Post Comment