Những đóng góp của người babylon cổ đại

Những đóng góp của người babylon cổ đại

Hạn chế của người Babylon cổ đại.

Mặc dù người Babylon cổ đại là một dân tộc xa lạ, nhưng họ đã có thời gian sông khá dài đủ để thiết lập mối quan hệ mật thiết với người Sumer rồi chịu ảnh hưởng sâu sắc của họ. Họ không có văn hóa đáng được đặt theo tên. Với nền tảng dược xây dựng tuyệt hảo như thế, lẽ ra họ phải có sự phát triển đáng kể, nhưng thực tế không diễn ra như thế. Khi họ kết thúc lịch sử của mình, nhà nước văn minh ở thung lũng sông Tigris- Euphrates vẫn chưa tiến bộ hơn lúc đầu.

Thay đổi trong hệ thống pháp luật.

Thay đổi đầu tiên trong số những thay đổi có ý nghĩa mà người Babylon cổ đại đã tiến hành trong di sản văn hóa kế thừa là thay đổi chính trị và pháp luật. Khi những kẻ xâm chiếm quân sự nắm quyền kiểm soát vô số nhà nũớc bị đánh bại, thì họ nhận thấy điều cần thiết là phải thiết lập một nhà nước hợp nhất. Dấu vết của hệ thống dịa phương tự trị đã bị xóa sổ, và quyền lực của vua Babylon phải là quyền lực tối thượng. Một hệ thống đánh thuế của hoàng gia được thông qua cùng nghĩa vụ quân sự bắt buộc. Hệ thông luật pháp cũng thay dổi để phù hợp với điều kiện mới. Bản liệt kê tội chống lại nhà nước dài thêm ra, các quan lại của nhà vua đảm nhận vai trò tích cực hơn trong việc đánh giá và trừng phạt người phạm lỗi, mặc dù không thể tha thứ cho một tội phạm bất kỳ nếu chưa có sự đồng ý của nạn nhân hay gia đình nạn nhân. Tính nghiêm khắc của hình phạt tăng dần, nhất là đôi
với các tội liên quan đến gợi ý phản bội hay chia rẽ. Những tội vặt hiển nhiên như “đi lang thang* và “hành vi gây rối trong quán rượu” có thể bị xử tử, có lẽ do họ có nhiều khả năng nuôi dưỡng các hoạt động bất trung thành với nhà vua. Trong khi theo luật pháp của người Sumer, việc chứa chấp số nõ lệ dào thoát chỉ bị phạt bằng tiền, thì Babylon xem đó là tội trọng. Theo bộ luật Sumer, nô lệ nào lý sự về quyền của người chủ đối với mình đều bị đem bán, Bộ luật Hammurabi quy định nên xẻo tai nô lệ ấy. Ngoại tình cũng là một tội trọng, trong khi theo luật Sumer, ngoại tình không nhất thiết phải dẫn đến ly hòn. Trong một vài trường hợp cụ thể, hệ thống luật pháp mới cho thấy có nhiều điểm cải thiện. Đem bán vợ con trừ ĨYỢ có thể bị câu thúc hơn 4 năm, trong khi nô lệ nữ có con với chủ nói chung không được đem bán.

Phát triển kinh tế. Luật pháp của người Babylon cổ đại cũng phản ánh sự phát triển kình doanh có phần nào vượt trội hơn các nền văn hóa trước đó. Những người mua bán kiếm lời có được vị trí đặc quyền trong xă hội dược thể hiện qua những điều khoản thương mại trong bộ lưật Hammurabi trên cơ sở nguyên tắc “Cứ dể người mua thận trọng”. Các nhà cai trị Babylon khồng tin vào chê độ tự do cạnh tranh. Thương mại, ngần hàng, và thủ còng nghiệp là cốc ngành phải chịu sự điều tiết quản lý của nhà nước. Cũng có luật về quan hệ đối tác, trữ hàng, và dại lý, luật về chứng thư, di chúc, và lãi tiền vay, và vô số các luật khác. Giao dịch đàm phán không cần hợp dồng văn bản hoặc không cần người làm chứng sẽ bị tử hình. Nông nghiệp, vẫn còn là nghề nghiệp của da sô” công dân, nhưng cũng không thoát khỏi sự điều tiết. Bộ luật cũng đưa ra mức phạt đối với tội không canh tác đất, và xao nhãng việc chăm sóc đập và kênh đào. Cả quyền sở hữu của chính quyền lẫn quyền sở hữu ruộng đất cá nhân dều dược thừa nhận, nhưtìg, bất kể vị thê của chủ sở hữu, nông dân tá điền phải nộp 2/3 trong tểng số sản phẩm làm ra như tiền tồ.

Thay đổi trong tín ngưởng. Tín

ngưỡng dưới sự kiểm soát của người Babylon cổ đại trải qua vô scT thay đổi cả hình thức lẫn nội dung. Thần thánh được người Sumer kính trọng thì nay bị xem thường, và nhiều thần thánh mới được tôn vinh. Marduk, ban đầu là vị thần địa phương của thành phố Babylon, được tôn lên vị trí cao nhất trong điện thờ bách thần. Ishtar vẫn còn là nữ thần chính. Tammuz, anh trai và cũng là tình nhân của nữ thần Ishtar, không có ý nghĩa đặc biệt nào trong tín ngưỡng Surner, thì nay trở thành vị thần có tầm quan trọng thứ ba. Cái chết của nam thần này vào mùa thu và hồi sinh trong mùa xuân tượng trưng cho sự chết đi sống lại ciía thực vật. Nhưng sự chết đi sống lại của nam thần mang nhiều ý nghĩa tượng trưng hơn, ít nhất cũng dược hiểu mơ hồ là nguyên nhân thật sự dẫn đến các quá trình tự nhiên, và nghi lễ của nam thần là hình thức ma thuật. Tuy nhiên, chúng không mang ý nghĩa tinh thần, không chuyển tải lời hứa hẹn hồi sinh nào cho con người từ người chết hay tĩí sự bất tử cá nhân. Người Babylon cổ dại không nghĩ đến kiếp sống ở thế giới bên kia nhiều như người Sumer.

 

Share This Post

Post Comment