Luyện thi Violympic – những thủ thuật hay

Luyện thi Violympic – những thủ thuật hay

Luyện thi Violympic.Nhật Khánh và Phất Kim sống bện nhau được hơn sáu tháng rất đầm ấm, hạnh phúc. Nhật Khánh sao nhãng việc binh nhung, không thấy giao thiệp vối những đồ đảng phản nghịch nữa.

Một hôm, có một người khách buôn phương Bắc đến bán ngọc ở chợ Kinh Đô Hoa Lư. Người khách buôn phương Bắc sau khi bán cho Nhật Khánh đôi ngọc lưu ly vô cùng quý hiếm, cứ nhìn Khánh chằm chằm rồi nói:

  • Thưa tướng công, vượng khí tướng công đang phát đạt lắm mà tướng công không biết. Trên trán tướng công đã hiện chữ vương, ngôi thiên tử đã ứng xin tướng công chớ bỏ lỡ.

Người khách buôn phương Bắc còn trao cho Nhật Khánh một phong thư. Nhật Khánh xem xong rồi bỏ vào miệng nuốt luôn, không ai còn biết nội dung trong đó viết những gì và thư ấy của ai gửi cho Khánh. Chỉ biết rằng, hai ngày sau, phò mã Đô úy Nhật Khánh xin phép vua cha cho mình cùng công chúa Phất Kim đi kinh lý Ái Châu.

 

>>Ôn thi THPT xem ở đây

 

Vua Đinh chấp thuận cho hai vỢ chồng Nhật Khánh đi Ái Châu bằng đường thủy. Năm chiên thuyền hộ tông hai vợ chồng Nhật Khánh xuôi dòng Vân Sàng qua Ngọc Thỏ cảng, vượt cửa Thần Phù rồi ra biển Đông. Ngồi trên lâu thuyền, ngắm cảnh sông nước mênh mông, man mác, Phất Kim hỏi chồng:

  • Thiếp nghe những lòi thị phi nói rằng chàng chưa tận tâm phò tá, giúp rập vua cha, liệu có phải?

Nhật Khánh không trả lòi mà chỉ cười xuê xoa. Công chúa Phất Kim xúc động nói trong nước mắt:

  • Linh tính báo cho thiếp biết có điều chẳng lành xảy ra. Đôi ta rồi sẽ mỗi người một góc biển chân trời. Đôi ngọc lưu ly chàng mua được biết đâu chảng phải là ngọc chia ly. Xin trao chàng hãy cầm lấy một viên, thiếp xin giữ một viên. Sự tình nếu xảy ra như lòi thiếp nói thì ngọc này sẽ là kỷ vật thiêng liêng của đôi ta những ngày hạnh phúc ở kinh thành Hoa Lư.

Nhật Khánh vẫn im lặng, hững hờ đón viên ngọc từ tay Phất Kim. Công chúa nấc lên nghẹn ngào.

Đoàn thuyền ra tới biển Đông. Gió đông bắc thổi mạnh nên thuyền đi khá nhanh. Thuyên đi một mạch mười ngày đêm liền không ngừng, không nghỉ. Đến cửa biển Nam Giới, nhìn thấy non nước khác lạ, xa vời, thấy Nhật Khánh đốc thủy thủ như đuổi giặc, Phất Kim hổn hển hỏi chồng:

  • Chàng đi đâu mà gấp gáp, vội vàng, không cập bến bò nào vậy?

Nhật Khánh vừa nghiêm sắc mặt vừa tỏ vẻ ngọt ngào dỗ dành VỢ:

  • Bến bờ còn vài ba ngày nữa sẽ tới, nàng không phải sốt ruột!

Phất Kim lại hỏi dồn:

  • Thế chàng đi đâu? Vì sao không thể cho thiếp được hay?

Nhật Khánh cười gằn:

  • Ta cũng rất muốn cho nàng biết nhưng e nàng không vì ta mà hỏng đại sự. Bụng đàn bà, dạ con trẻ, sao mà nói trước được!

Phất Kim hỏi như gào thi với sóng gió:

  • Chàng đưa thiếp đi đâu? Chúng ta sẽ đi tới đâu?

Nhật Khánh dỗ dành VỢ:

  • Chúng ta sẽ vượt qua Nam Giối, chạy sang cầu cứu vua Chiêm. Người Tống đưa đường và sẽ giúp chúng ta. Việc thành, nàng sẽ trở thành chính cung hoàng hậu của nước Đại Cồ Việt.

Phất Kim nghe như sét đánh ngang tai, hoảng hốt:

  • Thê có nghĩa là ta sẽ rước ngoại bang vào đánh Đại Cồ Việt, cướp ngôi báu của vua cha?

Nhật Khánh cưòi nhạt rồi nói:

  • Đúng như vậy! Bây giờ chỉ có hai con đường nàng phải chọn một. Hoặc là theo chồng, hoặc là theo cha. Có thế thôi!

Phất Kim cả quyết:

  • Không, không bao giò ta có thể bội bạc được với phụ vương, với kinh thành Hoa Lư và nước non Đại cồ Việt.

Nhật Khánh dữ tợn như một con sói trúng thương. Hắn rít lên trong cổ:

  • Cha ngươi lừa dốĩ, hiếp tróc mẹ con ta. Ta há lại vì ngươi mà nguôi thù lớn ư? Ngươi đã không cùng đi với ta thì hãy cút về đi. Đừng cản chân ta, để mặc ta thỏa chí. Rồi mai ngày, đầu cha ngươi rao khắp thị thành Hoa Lư, có hốì lại cũng không kịp nữa!

Phất Kim bị xúc phạm cao độ, nàng giận dữ thét lên:

  • Hãy đi đi, đồ phản phúc! Đồ bất nhân, bất nghĩa!

Nhật Khánh nghiến răng, trắng đôi tròng mắt, rút gươm xẻo hai má vợ, rồi bỏ mặc thuyền của nàng ở lại, thúc giục bốn chiếc khác, căng buồm nhằm phương Nam thẩng tiến.

Phất Kim đau đớn, tủi hòn, toan nhảy xuống biển tự tử, nhưng người cung nữ Thiều Hoa đã ôm chặt lấy nàng, quỳ xuống chân nàng nức nở van lạy:

  • Em trăm lạy chị, nghìn lạy chị, chị chết thì em ở với ai? Hãy sống về tâu với đức vua, chuẩn bị binh mã đề phòng Nhật Khánh!

Phất Kim ngất đi, Thiều Hoa băng bó vết thương cho nàng. Hôm ấy, đang gió mùa đông bắc, bỗng trời nổi gió nam. Thuyền của Phất Kim trôi ngược vê cửa biển Nam Giới. Thiều Hoa đưa công chúa Phất Kim lên bờ, chạy chữa thuốc men cho nàng. Quan nhà Đinh trấn ải ở cửa biển Nam Giối đã lấy cỗ xe song mã đưa công chúa về kinh thành Hoa Lư.

Sau những ngày được các danh y tận tình cứu chữa, công chúa Phất Kim đã dần dần bình phục nhưng nàng vẫn quyết không ăn uông gì. Trong các cơn mê sảng, nàng luôn mồm mắng nhiệc Nhật Khánh rồi lại trách oán vua cha trao gửi mình vào nơi phản tặc.

Hôm ấy kinh thành Hoa Lư đang náo nức vào hội cò lau, vua Đinh gửi đến cho công chúa Phất Kim bộ xiêm y lộng lẫy và một chiếc trâm ngọc, Phất Kim trang điểm, nhìn vào gương thấy hai vết sẹo ở hai bên má, nàng ôm mặt khóc nức nỏ. Nỗi căm giận và tủi hổ, xót xa lại trào ứ lên cổ công chúa. Nàng sực nhó tới hộp ngọc lưu ly, nàng bóp viên ngọc đến tứa máu cả bàn tay rồi đập nát viên ngọc xuống thềm hoa. Lầu vọng nguyệt vẫn vắng vẻ. Tiếng trống hội cò lau cứ thảng thốt vọng vào. Phất Kim ra khóa trái cửa lầu, nàng trang điểm xiêm y mới rồi cài chiếc trâm ngọc của vua cha mối gửi vào. Nàng đứng trên lầu cao nhìn khắp kinh thành một lần cuối rồi xuống bên bò giếng soi mình, nước mắt lã chã như mưa:

  • Tròi đất, thần linh hãy chứng giám tấc lòng thanh bạch của tiện nữ này. Giếng ơi, hãy rửa nỗi ô nhục của đòi ta!

Nói đoạn, Phất Kim liền nhảy xuống giếng tự vẫn.

Đến giờ hẹn, cung nữ Thiều Hoa và gia nhân vào nghênh rưốc công chúa đi dự hội thấy cửa ỉầu khóa trái, họ phá cửa để vào. Thiêu Hoa đau đón, ân hận và xót thương nhìn thi hài công chúa vừa được vớt từ giếng lên, nàng vật vã hồi lâu rồi lẻn vào trong lầu, lấy con dao lá trúc đâm ngang qua hầu tự tử.

Cái chết đau đốn, tiết liệt trung trinh của công chúa Phât Kim làm cả triều đình và dân chúng Hoa Lư vô cùng xúc động. Hàng vạn người đến đưa tang nàng và cung nữ Thiều Hoa. Ai cũng phải khâm phục và nói với nhau, thật hiếm có người phụ nữ trung trinh, đức hạnh và tiết liệt như nàng.

Nhà vua cho lập đền thờ nàng ngay ở cung vọng nguyệt nơi nàng ở và phía trước đền là chiếc giếng nàng đã tự vẫn.

Hàng năm cứ vào dịp mở hội cờ lau, nhân dân Hoa Lư và bôn phương về trẩy hội, không ai không nhó 1’ẽ vào đền thò công chúa Phất Kim để thắp nén hương, nghiêng mình tưởng vọng người con gái thứ hai của vua Đinh tiết liệt, trung trinh đó.

 

Share This Post

One Response to "Luyện thi Violympic – những thủ thuật hay"

Post Comment